BÀI HỌC TỪ CHIM Ó, DƠI VÀ ONG NGHỆ

17:04 0 Comments


🍀 Câu chuyện về loài chim ó
Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng bay lên, con chim này sẽ hoàn toàn trở thành một… tù nhân.

0 nhận xét:

Thời gian sẽ trả lời ai là người bình thường, ai là vĩ nhân


Albert Einstein (trái, trên), Tướng Douglas MacArthur (phải, trên), Elvis Presley (trái, dưới), Rudyard Kipling (phải, dưới)
Albert Einstein (trái, trên), Tướng Douglas MacArthur (phải, trên), Elvis Presley (trái, dưới), Rudyard Kipling (phải, dưới)
Một người sẽ sống thế nào trong cuộc đời họ, thành công hay thất bại là điều không ai có thể lường trước được. Điển hình là các nhân vật nổi tiếng sau đây:

0 nhận xét:

9 CÂU NÓI ĐÁNG SUY NGẪM TRONG ĐỜI


1. Nếu thất bại hãy cám ơn nó vì thất bại tới sớm thì bạn sẽ có thời gian, nghị lực và sức khỏe để sửa sai.

0 nhận xét:

22 CÂU NÓI CÓ THỂ THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI BẠN



1.Tiền xu luôn gây ra tiếng động… nhưng tiền giấy lại luôn im lặng. Vì thế khi giá trị của bạn tăng lên, hãy giữ cho mình luôn khiêm tốn và nói ít đi!

2. Càng nói ít, càng nghe được nhiều.– Alexander Solshenitsen

0 nhận xét:

KHI BẠN BỊ NÉM ĐI

06:58 0 Comments


Andrew Jackson (1767-1845), vị Tổng thống thứ bảy của nước Mỹ, vốn cũng không phải là một người đặc biệt nổi bật từ khi còn nhỏ. Những người bạn thời thơ ấu của ông không thể hiểu được (và không thể tin nổi) tại sao ông lại trở thành một vị tướng nổi tiếng, rồi trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Họ còn quen biết những người khác tài năng hơn ông, nhưng lại không bao giờ thành công được.

0 nhận xét:

Chinh phục đường đua thế giới bằng đôi chân từng bị tê liệt

TTO - “Trước tiên và quan trọng nhất là phải tự tin và hãy là chính mình. Sẽ không có vinh quang nào đến  với bạn nếu không có sự tranh đấu gian khổ của bản thân.” Wilma Rudolph là một cô gái có thể gây chú ý ngay cái nhìn đầu tiên của bạn.

0 nhận xét:

Phượt Hồ Chí Minh Tây- Kinh nghiệm chia sẻ P/s: 1 mình +67 và Hơn 300km - I can do, You so

Chi tiết chuyến đi http://m-a-n-h-c-u-o-n-g-n-g-u-y-e-n.blogspot.com/2016/03/phuot-duong-ho-chi-minh-tay-hay-cu-di-dung-so.html

Phượt đường Hồ Chí Minh tây 

Các bạn xem bài viết chi tiết cũng như kinh nghiêm phượt Hồ Chí Minh tây của mình tại đây nhé
http://doyou-do.lestaup.com/2015/06/c67HCMT162015.html

Chặng của mình: Sông Gianh- Khe Gát- HCMT- Khe Sanh- A Lưới - Huế

Các mốc tời gian trong ảnh rất rõ. MÌnh đi 1 mình nên có đoạn nghỉ cũng khá lâu.

Tham khảo cung đường của mình ở đây nhé

Thuyết minh phía trên, ảnh sẽ để phía dưới:)

Buổi sáng từ Sông Gianh- QL1 đi HCM đông - Khe Gát

0 nhận xét:

Phượt Hồ Chí Minh Tây - Cứ đi đi và đừng sợ hãi

06:12 0 Comments


2222222222222
Mình viết bài này khi đang ở ĐN, k kịp up và viết bài cẩn thận. Có link driver các bạn tải về và xem. Mình sẽ up date bài này cẩn thận

Trả bài viết các bạn nhé http://m-a-n-h-c-u-o-n-g-n-g-u-y-e-n.blogspot.com/2016/03/phuot-duong-ho-chi-minh-tay-hay-cu-di-dung-so.html

Phượt đường Hồ Chí Minh tây 

https://drive.google.com/file/d/0Bxe40P00FQSdNk1qZkxfMnBFNUk/view?usp=sharing

0 nhận xét:

Solo khoảng 444km thăm Ngã 3 Đồng Lộc và mộ Đại Tướng

Ngày 31-5-2015



0 nhận xét:

Nguyên nhân thất bại của rất nhiều người: Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào?

23:26 0 Comments

(Ảnh minh họa, nguồn: crafthubs.com)
(Ảnh minh họa, nguồn: crafthubs.com)
Thầy hỏi: “Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?” Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: “Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.”
Thầy cười cười, nói: “Gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là một cây thông, bây giờ các em sẽ chặt cây nào?”
Chúng tôi nghĩ, cây thông tương đối trân quý, nên trả lời: “Tất nhiên sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!”
Thầy mang theo nụ cười không đổi nhìn chúng tôi, hỏi: “Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?”
Chúng tôi cảm thấy có chút nghi hoặc, liền nói: “Nếu là như vậy, hay là vẫn chặt cây dương. Cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!”
Ánh mắt thầy lóe lên, chúng tôi đoán là thầy sẽ thêm điều kiện nữa, quả nhiên, thầy nói: “Cây dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?”
Tuy không hiểu nổi trong hồ lô của thầy bán thuốc gì, chúng tôi vẫn từ điều kiện của thầy mà suy nghĩ, nói: “Thế thì lại chặt cây thông, cây dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng!”
Sau đó thầy liền hỏi: “Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?”
Chúng tôi dứt khoát không suy nghĩ kết luận của thầy là gì nữa, liền nói: “Vậy chặt cây dương. Đều không thể dùng như nhau, đương nhiên chọn cây dễ chặt!” 
Thầy không để chúng tôi thở, liền hỏi: “Thế nhưng trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?” Cuối cùng, có người hỏi: “Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?”
Thầy thu hồi nụ cười, nói: “Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?!”
Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước, thì lúc làm việc mới không bị đủ loại điều kiện và hiện tượng bên ngoài mê hoặc. Mục tiêu của bạn đã rõ ràng sao? Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì.
Biên dịch: Bình Minh

0 nhận xét:

Khi con người ta bán tuổi trẻ với giá quá rẻ

23:21 0 Comments

Vào một lúc nào đó… ta phải chi xài tuổi trẻ của mình một cách hợp lý, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy…

Em ngồi như vậy từ 7 giờ sáng đến 11 giờ tối, cùng với một người nữa, có thay phiên để nghỉ ngơi chút đỉnh trong giờ vắng khách. Mỗi ngày em kiếm được chừng 70.000 đồng. Em không phải người trẻ đầu tiên tôi gặp phải bán thời gian trẻ nhất của mình để kiếm đủ số tiền lo hai bữa ăn và giúp đỡ một người thân nào đó trong cuộc sống thường nhật.Tháng 4.2014, tôi đi Tây Ninh. Buổi chiều hôm ấy ngồi trong quán cà phê, nói chuyện với một em trai 17 tuổi. Nhà em ở huyện Bến Cầu. Nghỉ học giữa chừng, em đi làm giữ xe ở quán cà phê, một tháng kiếm 2 triệu, chủ quán bao cơm.
Ở Sài Gòn cũng không khác. Hàng chục ngàn em trai, em gái, 13 -15 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, lơ ngơ vào thành phố, làm một công việc gì đó như giữ xe, ngồi ghi vé xe, ngồi xếp trái cây, đứng xếp sữa lên kệ, ngồi đánh dấu người ra vào cơ quan… Những công việc ấy có ưu điểm: đem lại miếng ăn – vốn cực kỳ ngặt nghèo và khó khăn với những đứa trẻ ở nông thôn, sinh ra trong gia đình nghèo khó và không có việc làm. Em nói với tôi: “Em may mắn có việc, chứ bạn em ngồi quán cà phê cả ngày, không việc làm, lại nợ tiền… cà phê”.
Chuyện nói ra như đùa. Thật là một tin mừng vì cuối cùng những người trẻ ở nông thôn cũng tìm được việc gì đó làm, kiếm được chút tiền cho bữa ăn hàng ngày, và họ không phạm tội ác gì ghê gớm vì… quá rảnh. Nghĩ như vậy cho lạc quan, bởi còn biết bao người trẻ ngoài kia la cà ngoài quán game, thất nghiệp thành trộm cướp, ăn bám gia đình.
Nhưng tương lai của họ là gì, nếu năm tháng đáng giá nhất này, họ chỉ ngồi để kiếm tiền. Họ ngồi hết 8 tiếng, 12 tiếng rồi trở về nhà, ngã lăn trên những tấm chiếu tạm bợ của phòng trọ, ngủ say ngất đi, để rồi sáng mai lại tỉnh dậy, ngồi tiếp những ngày tháng khác hòng có tiền lương mỗi tháng. Họ không tiến triển chút nào trong nghề nghiệp, hoặc có thêm rất ít chuyên môn, vì chuyên môn chính chỉ là ngồi, nhìn, đứng, đi lại, hỏi han, dắt xe.
Đó là các nghề lương thiện. Nhưng đó là các nghề bán đổi tuổi trẻ và thời gian để lấy tiền mưu sinh, nơi các ông bà chủ nhìn vào bạn, thấy bạn 18 -20 tuổi, trẻ khỏe, xinh đẹp, có thể dắt xe không mỏi tay, đứng lâu không mỏi chân, hay xinh đẹp cho khách đến nhìn cho đẹp mắt (giống một cái bình hoa). Người ta trả tiền để mua tuổi trẻ và tháng ngày của bạn, với giá 100.000 đồng 24 giờ. Giá siêu rẻ!
Tôi quen một thầy giáo, ông rất giỏi tiếng Anh. Khi ông theo một chương trình nghiên cứu đi Mỹ, chúng tôi ngồi nói chuyện. Ông kể rằng năm ông 14 tuổi, vì gia đình gặp nạn, cha ông đi tù, mẹ ông từ người làm công chức phải ra hàng chạy chợ kiếm tiền nuôi 4 đứa con. Ông “đã lớn” nên phải theo mẹ ra chợ giữ xe, nghỉ học sớm. Hàng ngày ông xé một trang trong quyển từ điển tiếng Anh loại rẻ tiền mà ông mua ở một hàng sách cũ, dắt theo trong người, rồi ra bãi giữ xe.
Hết ngày hôm đó, dù có phải dắt xe hay không dắt xe, đông khách hay không đông khách, ông cũng quyết phải học thuộc các từ trong ấy, dùng bút chép lung tung vào quyển vở mang theo. Quyển từ điển vơi dần, ông cũng thuộc thêm nhiều từ, nhiều câu, cộng với mấy quyển sách học viết, ông tự học tiếng Anh và vẫn đi giữ xe, kiếm tiền phụ mẹ nuôi em. Khi tiễn ông ra sân bay, tôi không thể tin người đàn ông chững chạc và thành đạt trước mắt mình lại từng 14 tuổi, đi giữ xe, chạy chợ và học thành thạo một ngôn ngữ.
Khi nhìn thấy những ánh mắt trẻ làm các nghề ngồi, nghề giết thời gian đổi tiền, tôi nghĩ tới ông, nghĩ tới cả những người Nhật tôi từng gặp, đi một chuyến tàu 20 phút về nhà cũng giở sách ra đọc, coi như đọc được vài trang. Mỗi ngày người công chức Nhật đi làm đọc 3 trang sách, 30 ngày là được 30 trang từ điển và 90 trang sách. Cái thời gian ngắn ngủi, ngán ngẩm và tiêu tốn mà các bạn đang phải đem ra để đánh đổi lấy tiền ăn, tiền sống, thực ra cũng có thể tận dụng theo một cách khác.
Bạn có thể đọc hết một quyển sách trong 3 tháng, có thể chậm hơn một em sinh viên ngồi cả ngày trong thư viện. Bạn có thể học hết một quyển chuyên đề trong 4 tháng, càng chậm hơn so với một người có chuyên ngành và được cha mẹ trả tiền cho đi học. Nhưng dù chậm trễ đến vậy, bạn cũng đang tiêu xài những khoảnh khắc ngắn một cách có ích, thay vì ngán ngẩm ngồi nhìn khách vào tòa nhà, ngán ngẩm ngồi canh kệ thuốc lá, ngán ngẩm ngồi chờ khách ra xe, ngán ngẩm mở những clip hài trên mạng cho nhau xem, cười hề hề, xem truyện sex (nên đọc khi về nhà ngủ), check Facebook, tán dóc điện thoại, tốn tiền xem hàng online giá rẻ mà không có lúc nào đi mua được.
Lâu rồi, trên đài phát thanh tôi từng nghe, có kể chuyện một anh chế máy nông cụ. Người ta hỏi anh vì sao làm công chức giấy tờ lại biết chế máy cho nông dân, mà chế có vẻ thực tế vậy. Anh kể, hàng ngày tôi đi làm, đều phải ngồi xe công ty một tiếng để tới thành phố vào làm. Một tiếng đó tôi ngồi đọc sách, vẽ mẫu, xong đâu đấy thì chế thử, cuối cùng cũng ra.
Vậy là khi vài chục người khác cùng công ty trên chuyến xe của anh đang ngủ, đang tán dóc, đang nghe nhạc, đang nói xấu đồng nghiệp, thì anh ta đọc sách. Với một năm đi làm, anh ta vừa có lương, vừa “thặng dư” được 200 – 300 giờ đọc sách, tức là tương đương 8 – 12 ngày đọc sách 24 giờ liên tiếp. Mớ kiến thức tưởng chừng đùa giỡn của anh công chức, trang từ điển tưởng chừng xé ra chơi của ông thầy, gom lại đã thành một tương lai rất khác của người ta – khi ta trẻ và thừa thãi thời gian để tiêu phí.
Bây giờ còn dễ hơn xưa cả trăm lần. Ông thầy tôi phải tốn công xé giấy, anh công chức phải vác sách theo. Chớ bây giờ, ai cũng có cái điện thoại để nghe nhạc, chơi Facebook, xem phim, xem clip hài. Mấy cái điện thoại đó có thể xem được vô số loại sách vở trên đời, cứ mở ra nhìn vô là thấy thứ để đọc.
Hãy tưởng tượng mà xem, khi bạn 18 -20 tuổi, người ta sẵn sàng thuê bạn để ngồi, để làm bảo vệ, làm tiếp viên, làm nhân viên đón khách… vì bạn trẻ, đẹp, có nụ cười tươi, có sức khỏe, có vóc dáng. Đến khi bạn 40 tuổi, nhan sắc tàn, sức khỏe xấu, vóc dáng béo phệ, và bạn vẫn chẳng biết làm gì hơn là bán thời gian của mình để… ngồi, liệu có còn ai thuê bạn không?
Vào một lúc nào đó…  ta phải chi xài tuổi trẻ của mình một cách hợp lí, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy.
Mình phải biết một thứ gì đó thật tốt, phải có một “chuyên môn” gì đó, dù nhỏ tí xíu và đơn giản, phải có tri thức cho chính mình, dù ít hay nhiều. Trong một bài nói chuyện tôi từng nghe, bà diễn giả bảo bà cực kỳ ngạc nhiên về sự thay đổi của công nhân Trung Quốc, ở khu công nghiệp bà khảo sát, có những lớp dạy tiếng Anh cả 2-3 giờ sáng, dạy theo bất cứ ca nào có công nhân cần học. Và giờ thì giá tiền lương công nhân Trung Quốc hết rẻ nhất rồi vì họ chăm quá mà.
Thôi mình đừng ngồi ngơ ngác nhấn chìm thời gian nữa…. chỉ để đổi lấy vài triệu ít ỏi cho cơm áo hàng ngày.

0 nhận xét:

Chuẩn bị đi HCM Tây 0- tìm thông tin trước giờ đi

Ở hai tỉnh Quảng Bình và Quảng Trị hiện tại có tới 3 trục đường Bắc Nam, mặc dù nơi đây mật độ xe lưu thông rất ít.
Quốc lộ 1A đường phố chợ, chật chội,chen lấn. 
Đường Trường Sơn ở đây có hai nhánh. 
Đường Trường Sơn nhánh Đông ( Đông Trường Sơn ) hay quốc lộ 15 cũ, khá vắng vẻ chạy qua các vùng đồi núi bán sơn địa, các lâm trường, nông trường cây công nghiệp, các khu dân cư thưa thớt trải bê tông nhựa rất tốt.
Đường Trường Sơn nhánh Tây ( Tây Trường Sơn), một tuyến đường cực kỳ lý thú.
Đi từ Bắc vào Nam đến ngã ba Khe Gát ( Cách khu bảo tồn thiên nhiên Phong Nha - Kẻ Bàng khoảng 7 km ) phía tay phải ta bắt gặp điểm đầu của đường Tây Trường Sơn, một con đường khá khiêm tốn với biển chỉ dẫn khuất sau tán cây ven đường. Trước khi chạy cung đường này các bạn nên chuẩn bị chu đáo do một số nguyên nhân sau:
Đường rất vắng: hầu như không có dân cư trên suốt gần 200 km, ngoại trừ xã Trường Sơn ở giữa tuyến đường là điểm duy nhất có thể đổ nhiên liệu, do đó phải dự phòng đầy đủ xăng dầu, dự phòng tình huống hỏng xe và chuẩn bị đồ ăn sẵn.
Các chốt kiểm tra của lực lượng kiểm lâm: Vì đường Tây Trường Sơn chạy xuyên lõi khu bảo tồn thiên nhiên Phong Nha - Kẻ Bàng nên trên toàn đoạn đường địa phận Quảng Bình các bạn sẽ phải qua 5 đến 6 chốt barie kiểm tra của lực lượng kiểm lâm. Tại chốt đầu tiên khi qua Khe Gát khoảng 5 km, bạn phải dừng xe để xin phép đi qua vì con đường này tuy là quốc lộ nhưng hầu như không có người đi (Chỉ trừ những nhóm công tác đặc biệt và một số rất ít những người có máu du khảo). Đợt chúng tôi qua đây bằng ô tô khi nói với anh em kiểm lâm là đi Khe Sanh vậy mà nhiều người còn không nghĩ là con đường này nối với Khe Sanh, họ chỉ quan điểm đây là đường vào rừng của họ nên khá phiền.
Lực lượng biên phòng: Tại khu vực xã Trường Sơn có đồn biên phòng Làng Mô vì đây là khu vực vành đai biên giới nên các bạn nhớ mang đầy đủ giấy tờ và lưu ý khi chụp ảnh các điểm dân cư có khi bị hỏi han rất lôi thôi. 
Sạt lở đường: Tuyến đường Tây Trường Sơn trải dài trên nhiều địa hình phức tạp, nhất là các vùng núi có khí hậu khắc nghiệt. Đặc biệt, khu vực Quảng Bình trở vào, tuyến đường luôn chịu ảnh hưởng của 2 vùng khí hậu Đông và Tây Trường Sơn. Nhiều đoạn đi qua các vùng dốc nguy hiểm như đèo U Bò, Khu Đăng, Sa Mù. Những vùng này, trong kháng chiến chống Mỹ đã bị hàng triệu tấn bom đạn cày nát. Đây là nguy cơ luôn rình rập gây sụt lở dọc tuyến. Do đó các bạn nên tránh đi vào mùa mưa. 


Đóng góp vài bức ảnh minh hoạ.Cả máy lẫn tay máy đều là nghiệp dư, chủ yếu chỉ chụp lấy tư liệu. Hy vọng một ngày được học hỏi kinh nghiệm ở các bậc đàn anh.
Đoạn đầu đường Tây Trường Sơn
[​IMG]
Con đường như mất hút sau hẻm núi
[​IMG]
Phần đường nhựa chỉ dài vài cây, tiếp đó là đường đổ bê tông, con đường bê tông dài nhất chúng tôi đã đi
[​IMG]
Một bia di tích
[​IMG]
Trên đỉnh đèo U Bò
[​IMG]
Đèo Khu Đăng
[​IMG]
Đèo Khu Đăng, một trong những điểm sạt lở lớn do cấu tạo địa chất vùng này toàn núi đất
[​IMG]
Sông Long Đại
[​IMG]
Một nhánh rẽ sang đường Đông Trường Sơn - Đường 16 cũ rất xấu
[​IMG]
Biển di tích đường 16 thời chiến tranh
[​IMG]
Được un_tieu sửa chữa / chuyển vào 22:32 ngày 30/07/2006



Cảm ơn bác tabalo và bác un_tieu nhiều 
Hổng biết hệ thống thế nào mà tôi không vote được cho các bác, xin tặng các bác 5* nhé. 
Qua lời các bác dặn dò tôi đã được mục sở thị cung đường Tây Trường Sơn đoạn từ Khe Gát - Quảng Bình đến Khe Sanh - Quảng Trị. 
Đúng như bác un_tieu nói đoạn đường này thật "kỳ lạ", với 80 km đầu tiên từ ngã ba Khe Gát đến hết bản Zìn Zìn ta chỉ thấy rừng liền rừng, núi liền núi, mây liền mây. Bạn không thấy một mái nhà, không thấy một mảnh ruộng, không thấy một con đường mòn, thỉnh thoảng bạn bắt gặp những trạm biên phòng và trạm kiểm lâm. Nó làm cho ta thực sự cảm thấy ý nghĩa của câu nói "rừng đại ngàn Trường Sơn".
Đoạn đường từ bản Zìn Zìn đến đèo Sa Mù bạn thỉnh thoảng bạn sẽ gặp những bạn làng của người địa phương mà hầu hết là dân tộc Vân Kiều. Nhưng có một điều đáng buồn là ở đâu có sự hiện hữu của con người càng nhiều thì ở đó những cánh rừng càng thưa dần. Nếu không biết giữ gìn thì không biết đời con cháu chúng ta còn biết đến "rừng đại ngàn Trường Sơn" nữa hay không đây ?

Nguồn http://ttvnol.com/threads/truong-son-huyen-thoai-cung-tu-khe-gat-quang-binh-den-khe-sanh-quang-tri.268211/

0 nhận xét:

Bạn có suy nghĩ gì khi xem clip này?

0 nhận xét:

Những chú chó dũng cảm

0 nhận xét:

Đừng bao giờ bỏ cuộc, cho dù bạn có thành công hay không

0 nhận xét:

Xem clip này đi, sẽ không uổng phí 3 phút của bạn đâu!

0 nhận xét:

Không Bỏ cuộc - Hãy sống cho ước mơ của mình

0 nhận xét:

Không Thể Dừng Lại - Đừng Bỏ Cuộc

0 nhận xét:

10 CÂU NÓI GÓP PHẦN THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI BẠN

18:04 0 Comments


1. Người ta không chống lại bạn, họ chỉ vì lợi ích của họ mà thôi.

0 nhận xét:

Bạn chỉ thất bại khi bạn bỏ cuộc

0 nhận xét:

Khi bị thất bại bạn hãy xem video này




Năm 1889, Rudyard Kipling -- nhà văn được giải Nobel Văn học năm 1907, đã từng nhận một lá thư từ chối của hội đồng chấm thi San Francisco: "Tôi rất lấy làm tiếc, thưa ông Lipling, nhưng quả thực ông không biết cách sử dụng tiếng Anh."

0 nhận xét:

Cuộc sống trong 1 phút của 1 con ruồi


Cứ làm những gì bạn cần và muốn làm. Có thể bạn không thấy hết mình tuyệt vời như thế nào đâu!

0 nhận xét:

What do people live for?



Hãy làm gì mình muốn khi còn có thể 

0 nhận xét:

Nghiêm Khắc Với Bản Thân -Quà Tặng Cuộc Sống

0 nhận xét:

'Thất bại là đặc quyền của tuổi trẻ'

07:45 0 Comments

(iHay) Ai cũng có lần đầu tiên vấp ngã, thất bại trước những ước mơ hay kế hoạch của mình. Thế nhưng, không phải bất kỳ người trẻ nào cũng đủ nghị lực và tự tin đứng dậy sau lần đầu tiên vấp ngã.



0 nhận xét: